Ngày đầu tiên Du lịch ở Đà Lạt – Khoảng lặng của sự bình yên
Sau hành trình 1h30 phút bay, chúng mình đã có mặt tại Đà Lạt. Và đây
Chạm ngõ Đà Lạt: Sự ngỡ ngàng từ những km đầu tiên
Đà Lạt đón mình bằng một cơn gió lạnh đặc trưng ngay khi vừa bước ra khỏi cửa máy bay tại Liên Khương. Không khí trong lành hơn đáng kể so với Hà Nội là điều đầu tiên mình cảm nhận được. Mọi thứ không quá mới mẻ nhưng được cái là sạch sẽ. Một điều bất ngờ tiếp theo là giá taxi đi về trung tâm thành phố.
Thông thường thì mình hay bắt grab do việc biết rõ giá sẽ thế nào chứ ít khi bắt taxi. Cũng có thể giá taxi ở đây rẻ thật hoặc là do trải nghiệm của mình còn ít. Nhưng với mức giá chỉ 250.000 đ cho taxi đi từ sân bay về với quãng đường chừng 30km thì vẫn là một giá làm mình có chút bất ngờ nhẹ.
Thú thật, nếu là một hành trình tương đương từ Nội Bài về nội thành Hà Nội, chắc chắn không bao giờ có cái giá “hạt dẻ” như thế. Một điểm cộng cực lớn cho sự hiếu khách của phố núi ngay từ khi mới bắt đầu.

Hành trình từ sân bay về thành phố mất khoảng 40 phút. Đường cao tốc từ sân bay về thoáng đãng, sạch sẽ, cơ bản thì rất hút mắt với người mà thích sống chậm chậm và tận hưởng như mình. Hi vọng điều này cũng sẽ mang lại trải nghiệm tích cực cho các bạn khi tới Đà Lạt.
Khi đi các khu du lịch khác, trên xe tài xế sẽ bắt chuyện và kết cục thường là mời chào tour hoặc các dịch vụ này khác như thuê xe. Mình không nói điều này là tốt hay xấu, tuy vậy cá nhân mình thì không thích điều này. Trải nghiệm lần này đi Đà Lạt thì mình không gặp phải, một điểm cộng nho nhỏ cho chuyến đi của chúng mình.
Chuyến bay của chúng mình khởi hành 7h sáng, nên dù tính cả thời gian di chuyển, mình có mặt tại khách sạn khi còn chưa tới 10h. Khách sạn sẽ nhận checkin từ 14h, điều này đồng nghĩa là mình sẽ có 1 khoảng thời gian để đi chơi đây đó trước khi nhận phòng.

Vị trí của DaLat Palace Hotel thật sự rất tuyệt, vị trí ngay trung tâm, kèm thêm không gian rộng rãi với nhiều cây cối hoa lá. Thậm chí có thể ví chỗ này giống 1 công viên thu nhỏ vậy. Khách sạn này có 2 tòa, tòa nhà cũ thì gồm 43 phòng và tòa nhà mới hơn gồm 30 phòng mới xây cách đây vài năm. Trong chuyến du lịch Đà Lạt lần này chúng mình ở tòa nhà cũ hơn, tòa nhà mà có niên đại lên đến hơn 100 năm.

Chúng mình nhanh chóng gửi đồ tại lễ tân, thong dong đi loanh quanh trong khuôn viên, hít hà cái không khí trong lành mà ở phố thị là một thứ xa xỉ, đúng là cách khởi động chuyến đi cực kỳ tuyệt vời. Chẳng cần vội vã, cứ để bản thân “ngấm” cái lạnh của Đà Lạt một cách từ từ như vậy đã.
Đà Lạt “3 không” giờ chỉ còn là hoài niệm – Và chuyện di chuyển trong Đà Lạt
Đà Lạt của sự tinh tế từ những điều nhỏ nhặt
Đà Lạt trong ký ức của nhiều người là thành phố “3 không”: Không đèn giao thông, không máy lạnh, không xích lô. Nhưng lần này quay lại, mình phải chấp nhận một thực tế là Đà Lạt đã khác, mà điểm dễ nhận thấy nhất là Đà Lạt rộng hơn và cũng có nhiều đèn giao thông hơn.
Nhưng trong mọi sự thay đổi đó luôn kèm theo những điều tích cực. Dù rằng nhiều đèn giao thông hơn, và có cả cam phạt nguội nữa, nhưng vẫn rất là khác so với Hà Nội dù chỉ là nhỏ thôi. Tại mỗi chỗ giao có đèn giao thông, Khu vực dừng đèn đỏ được phân lớp rõ rệt. Xe máy được ưu tiên khoanh vùng đứng trước, ô tô xếp hàng ngay ngắn ở phía sau. Việc này làm giảm đi tình trạng va quệt, chen lấn hay lộn xộn khi xếp hàng tham gia giao thông.
Trước đây khi tới Đà Lạt thì khách sạn mình ở không có điều hòa, chắc là tại hồi đó phèn quá ở khách sạn nhỏ chăng? Còn khách sạn hiện tại cũng có điều hòa, nhưng đi du lịch mùa này thì cũng không cần bật bao giờ.
Di chuyển ở Đà Lạt thế nào cho tiện lợi
Nếu bạn là 1 gia đình đông người đi thì việc đi taxi hoặc thuê xe ô tô tự lái sẽ là 1 chuyện tối ưu. Đà Lạt cũng có khá nhiều taxi, bạn có thể đặt qua grab hoặc XanhSM. Một điểm thú vị khác ở Đà Lạt là bạn có thể đặt Taxi VF3 – cái này mình chưa thấy ở Hà Nội
Tuy nhiên nếu đi chỉ 2 người, mình khuyến nghị nên đi xe máy. Một phần là không khí ở đây khá mát mẻ, tiện để đi lại, một phần nữa là tiện lợi có thể đi bất kì ngõ ngách nào mà không lo lắng tìm chỗ đỗ.

Kinh nghiệm thuê xe: Ban đầu, mình định thuê tại khách sạn với giá 200.000đ/ngày. Tuy nhiên, do đợi chờ khá lâu mà xe chưa có, mình quyết định đi bộ loanh quanh tìm kiếm. Vì là thành phố du lịch nên mình tin là sẽ nhiều cửa hàng cho thuê xe tự lái.
Không ngoài dự đoán, cách đó không xa, mình tìm được chỗ thuê khác với giá chỉ 120.000đ/ngày. Tuy vậy thì cũng là người lạ đi nên chủ xe cũng hỏi khá kĩ bao gồm bằng lái rồi cccd. Với mình thì cuối ngày còn gọi kiểm tra nữa – hơi phiền 1 chút nhưng điều này không làm ảnh hưởng tới tổng quan cả chuyến đi.
Cáp treo xuyên rừng và khoảng lặng tại Thiền viện Trúc Lâm
Rời trung tâm, mình hướng thẳng về phía đồi Robin để lên cáp treo đi Thiền viện.
Trải nghiệm cáp treo “cũ mà chất”

Với mức giá 150.000đ/vé, bạn sẽ có khoảng 20 phút lướt trên những ngọn thông. Cáp treo ở đây khá nhỏ và cũ, thỉnh thoảng phát ra tiếng “cót két” khiến mình hơi giật mình một chút. Một cabin cáp treo chỉ chứa tối đa khoảng 350kg – tương đương với 4 người. Vào thứ 7 và chủ nhật cáp treo sẽ chạy cả ngày liên tục nên không lo xếp hàng. Chả bù cho cáp treo Cát Bà trước đó mình đi, thì xếp hàng và chờ đợi cũng mệt nghỉ…

Nhìn từ trên cao xuống rừng, bạn sẽ thấy không gian xanh mướt mắt, thêm vào đó là những bông hoa màu sắc. Trời nắng ấm nhưng không khí vẫn man mát. Kiểu thời tiết thế này làm cho người dân nơi đây có muốn bực dọc nóng giận cũng khó mà.

Một lưu ý nhỏ cho bạn nào thích rau xanh, thì ngay ga cáp treo có quán Buffet rau khá nổi tiếng (Leguda Buffet Rau Đà Lạt). Các bạn có thể ăn thử đây, giá cả cũng tương đối hợp lý. Trong lần ghé trước đây mình đã ăn rồi nên lần này không thử lại nữa. Duy điều nhớ nhất là lúc đó gọi là buffet rau, nhưng mình vẫn phải chén thêm mấy đĩa thịt bò nữa thì nó mới thấy thấm được!!!
Thiền Viện Trúc Lâm


Thiền viện – đúng như tên của nó, tại đây dù luôn có khách tham quan nhưng không gian yên tĩnh và cũng rất sạch sẽ thoáng đãng. Từ khuôn viên đến những đồi thông xung quanh đều được chăm sóc tỉ mỉ. Trong khuôn viên của Thiền viện cũng có hồ nước, và nhiều loại hoa khoe sắc, rất nhiều góc để chụp ảnh checkin bạn nhé.

Đây là trụ sở chính của dòng thiền Trúc Lâm Yên Tử do Thiền sư Thích Thanh Từ sáng lập. Tại đây có những khu vực nội viện tách biệt hoàn toàn dành cho các tăng ni, học viên chuyên tâm tu tập và thiền định. Mình nghĩ rằng chính cái năng lượng tu tập này dường như đã lan tỏa, khiến du khách dù đến đông cũng tự giác đi nhẹ, nói khẽ hơn.

Một chút ngạc nhiên nho nhỏ là các thiền sinh ở đây bao gồm cả người đến từ nước ngoài chứ không chỉ là người Việt Nam. Trước giờ mình thường nghĩ rằng họ sẽ tới các nơi nổi tiếng về Phật Giáo hơn như là Srilanka, Miến Điện… thôi cơ.

Thiền viện Trúc Lâm nằm trên núi Phụng Hoàng, ngay cạnh Hồ Tuyền Lâm. Từ đây có lối dẫn xuống bến thuyền để du ngoạn mặt hồ. Nếu bạn nào thích ngồi trên thuyền mà ngao du giữa dòng nước ngắm cảnh có thể trải nghiệm xem sao nhé
Suối Bình Yên: Bữa trưa thong dong bên tiếng nước chảy
Rời Thiền viện Trúc Lâm, mình quyết định đi bộ đến Suối Bình Yên. Đây là một quán ăn được đánh giá cao mà mình tìm kiếm trên mạng. Quán này cách Thiền Viện tầm chưa tới 1km, tuy vậy đường đi toàn dốc, mất tầm 15 phút thong dong là tới nơi.

Nhưng bạn ơi hãy yên tâm nhé, vì lúc đi là xuống dốc nên mọi thứ rất đơn giản, chỉ khi đi lên mới là vấn đề 1 chút thôi. Ngoài ra bạn có thể thuê xe ôm, các chú ở đây sẽ lấy 15.000 đ/ 1 lượt đi.
Dịch vụ và vé vào cổng
Giá vé là 150.000đ/người, bao gồm 1 phần nước uống và 1 món ăn nhẹ (bạn có thể chọn xiên nướng hoặc bánh ngọt). Phần giá vé này bạn có thể hiểu giống như bỏ tiền ra mua nước uống thôi, vì chủ nhà hàng muốn hạn chế các trường hợp vào chụp ảnh checkin nhưng không sử dụng dịch vụ – theo mình hiểu là thế.

Chú ý là giá vé này bao gồm cả việc bạn có thể vào Suối Bình Yên hoặc Vườn Địa Đàng. Hai nơi này cạnh nhau và cảnh quan đều rất ổn để checkin bạn nhé. Tuy vậy thì vợ chồng mình cũng khá đói sau hành trình nên chỉ mong mau mau kiếm chỗ nghỉ ngơi ăn uống thành ra cũng không tham quan hết không gian nơi đây được.
Nhà hàng được bố trí dọc theo con suối. Tiếng nước chảy róc rách cộng với không gian mở, gió mát làm vơi đi phần nào mệt mỏi. Đi cạnh suối thì làm mình có liên tưởng tới khu du lịch ở Thái Lan cũng có bán hàng ven sông, nhưng sông ở Thái Lan thì tệ hơn nhiều so với ở đây.

Ngoài khu ăn uống thì ở đây có 1 chỗ vui chơi cho các em nhỏ như bắn cung, cưỡi ngựa, hoặc gắp snack (bim bim)
Bữa trưa “no lặc lè”:
Để nhanh và tiện cho cả mình và quán, mình gọi combo dành cho 2 người gồm: 1 gà nướng, 2 ống cơm lam và 1 đĩa salad. Đương nhiên là thêm 2 cốc nước theo vé đi vào cổng nữa.

Gà nướng thơm phức, da giòn, ăn cùng cơm lam dẻo quánh và salad tươi rói đặc trưng của Đà Lạt. Bằng một cách nào đó thì 2 người không tài nào ăn hết được đồ dù rằng đang rất đói? À thêm 1 cái lạ là muối vừng ở đây lại cho đường, thành ra bạn nào ăn không quen sẽ hơi khó ăn. Còn lại muối chấm gà thì ổn áp, ngon miệng.
Tổng kết
Sau khi nghỉ ngơi ăn uống tại Suối Bình Yên, bọn mình có lên cáp treo và đi về khách sạn và nhận phòng và nghỉ ngơi. Những tưởng là trải qua một ngày dài tham quan khám phá nhưng mới chỉ có vài tiếng trôi qua. Trải nghiệm ban đầu khi tới Đà Lạt là rất tuyệt vời, điều này làm bọn mình rất háo hức để tận hưởng thời gian sắp tới ở lại nơi đây.



