Trải nghiệm Khách sạn Dalat Palace Heritage – Yên bình và chữa lành
Một trong những điều mang lại trải nghiệm tích cực khi đến Đà Lạt chính là Khách Sạn Dalat Palace Heritage. Phải nói rằng nếu không có không gian và trải nghiệm không khí ở đây thì niềm thích thú khi tới Đà Lạt chắc sẽ giảm đi vài phần. Trong bài viết này mình sẽ chia sẻ trải nghiệm của mình khi nghỉ lại nơi đây nhưng hãy hiểu rằng đây chỉ là trải nghiệm cá nhân không đại diện toàn bộ cho những giá trị của khách sạn này.
Nếu bạn muốn tìm hiểu thêm hành trình mình du lịch Đà Lạt có thể xem thêm tại đây: Du lịch Đà Lạt
Khách sạn to thật to – nhưng không hề phô trương
Nói thật, nếu chỉ đứng ngoài nhìn vào, bạn sẽ thấy ngay đây là một trong những khách sạn có vị trí đẹp nhất Đà Lạt. Một mặt hướng thẳng ra Hồ Xuân Hương, đi bộ vài phút là ra Kem Thủy Tạ, quảng trường, chợ đêm… Điều này là nợi thế nếu như bạn muốn thăm thú vài nơi, nói 1 cách đơn giản vị trí của nó là trung tâm của trung tâm rồi.
Tuy vậy với mình, điều khiến mình ấn tượng không phải là vị trí.
Mà là không gian, cảnh quan nơi đây.

Khách sạn có 2 tòa nhà, một tòa nhà khách sạn 5 sao theo như lịch sử là đã có tuổi đời lên đến 100 năm, còn tòa còn lại là khách sạn 4 sao. Không gian xung quanh khách sạn rộng thực sự. Khoảng sân trước và sau đều thoáng, nhiều cây xanh, hoa được chăm sóc khá kỹ.
Buổi sáng sớm hoặc chiều muộn đi bộ trong khuôn viên thôi cũng đã thấy dễ chịu rồi. Nó không có cảm giác đông đúc, dù nằm ngay trung tâm, dù ngay ngoài kia con đường đi lại tập nập xe cộ đang qua lại

Tòa nhà chính chỉ cao 3 tầng, màu vàng cổ điển. Nhìn từ bên ngoài đã thấy chất “xưa”. Không phải kiểu xây mới rồi sơn giả cổ, mà là cái dáng dấp đã có từ lâu.
Nhân viên nói chuyện nhỏ nhẹ, lịch sự. Có thể cũng vì cái không khí mát mẻ của Đà Lạt làm cho con người ở đây tự nhiên chậm lại, dịu hơn. Không vồn vã, không kiểu chạy KPI phục vụ.

Tuy nhiên cũng có một điều khiến mình hơi lạ: đây là khách sạn 5 sao, nhưng lại không có bể bơi. Những tiện ích kiểu resort như khu vui chơi, nhiều dịch vụ giải trí… gần như không thấy rõ rệt. Có thể nó ở tòa nhà mới mà mình chưa trải nghiệm, nhưng cảm nhận chung là nơi này thiên về nghỉ dưỡng yên tĩnh hơn là trải nghiệm đa hoạt động.
Kiến trúc & không gian – đúng chất “di sản”
Bối cảnh ra đời – Khi Đà Lạt được quy hoạch thành “thành phố nghỉ dưỡng”
Đầu thế kỷ 20, chính quyền Pháp muốn xây dựng Đà Lạt thành một trung tâm nghỉ dưỡng cao cấp dành cho quan chức và giới thượng lưu Đông Dương.
Ý tưởng xây dựng một khách sạn sang trọng bậc nhất Đông Dương lúc bấy giờ xuất hiện dưới thời Toàn quyền Albert Sarraut. Ông là người thúc đẩy mạnh mẽ việc quy hoạch Đà Lạt theo phong cách châu Âu.

Khách sạn bắt đầu được xây dựng năm 1922 và hoàn thiện vào khoảng năm 1927.
Mục tiêu ban đầu rất rõ ràng: Tạo ra một “Grand Hotel” giữa cao nguyên – nơi giới cầm quyền và quý tộc Pháp có thể nghỉ dưỡng trong khí hậu mát mẻ, tránh cái nóng Sài Gòn.
Giai đoạn trùng tu lớn
Đầu những năm 1990, khách sạn được đầu tư cải tạo lớn bởi một tập đoàn nước ngoài (liên doanh với phía Việt Nam). Quá trình trùng tu diễn ra nhiều năm nhằm:
-
Giữ lại kiến trúc Pháp nguyên bản
-
Phục hồi nội thất cổ
-
Thay thế các đồ dùng đã xuống cấp và hỏng
-
Nâng cấp theo tiêu chuẩn khách sạn 5 sao quốc tế
Sau trùng tu, khách sạn chính thức hoạt động trở lại với tên Dalat Palace Hotel, sau này đổi thành Dalat Palace Heritage Hotel để nhấn mạnh yếu tố “di sản” của Đà Lạt

Trong suốt hơn 100 năm, khách sạn từng đón tiếp nhiều nhân vật nổi tiếng và nguyên thủ quốc gia (tùy giai đoạn lịch sử). Đây từng được xem là “địa chỉ ngoại giao” quan trọng tại Đà Lạt. Có thể kể đến các quan chức Pháp ngày xưa, rồi chính quyền Ngô Đình Diệm và cả các quan chức cấp cao sau này như Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp.
Các thông tin này đều lưu lại và có treo ảnh trong khách sạn, các bạn có thể tìm hiểu chi tiết hơn nếu muốn
Trải nghiệm cá nhân
Điều mình thích là khách sạn không cố gắng làm mới tất cả để chạy theo hiện đại mà vẫn giữ được những nét cổ kính như kể lại 1 phần lịch sử, là dấu ấn của thời gian.
Sàn gỗ dày, hành lang dài trải thảm, cầu thang gỗ chắc nịch. Cửa phòng dùng chìa khóa kim loại kiểu cũ – cầm trên tay đã thấy khác hẳn thẻ từ nhựa bây giờ. Mà nói thật chìa khóa kiểu này giống như trong kiểu phim hoạt hình Bạch Tuyết ngày xưa vậy.

Trong phòng có điện thoại bàn kiểu xưa, rèm dày, tranh treo tường mang phong cách châu Âu cổ. Có cả hộc lò sưởi – dù chỉ để trang trí. Mình cũng từng tự hỏi: không biết đây là đồ mới làm giả cổ hay là đồ cũ thật. Nhưng khi tìm hiểu thêm thì đúng là nhiều món có tuổi đời vài chục năm.

Tông màu chủ đạo là vàng, đồng, nâu gỗ. Buổi tối bật đèn lên nhìn ánh sáng ấm, kiểu màu nến, tạo cảm giác rất “xưa”.
Trong hôm mình ở có thấy vài cặp đôi vào chụp ảnh cưới. Cũng dễ hiểu thôi, vì không gian này đúng kiểu vintage châu Âu, lên ảnh chắc chắn đẹp.

Phía sau khách sạn là bãi đỗ xe rộng, có trạm sạc điện của Esky – có thể sạc nhiều dòng xe khác nhau. Điều này mình khá bất ngờ, vì trạm sạc VinFast ở Đà Lạt mình thấy không nhiều. Thậm chí xét về xe cá nhân, mình thấy BYD xuất hiện nhiều hơn VinFast.
Trải nghiệm phòng nghỉ – sống chậm giữa trung tâm
Khi bước vào phòng, có bánh ngọt nhỏ để chào mừng. Không phải thứ gì quá đặc biệt, nhưng là một chi tiết tạo cảm giác được đón tiếp. Mà thêm vào đó điều này cũng dễ hiểu mà, khách sạn 5 sao mà không có cái này thì lại quá tầm thường đi.
Hàng ngày ở khách sạn có trà chiều, bạn sẽ được phục vụ trà và bánh ngọt đồng thời ngắm khung cảnh chiều xuống Đà Lạt, một cách rất chill đấy nhé. Nếu không xuống khu vực chung uống, họ sẽ mang một ít bánh ngọt lên phòng. Đối với mình thì điều này khá tinh tế thể hiện sự quan tâm tới khách hàng.

Phòng được trang trí khá nhiều đồ mang hơi hướng cổ điển, nhưng vẫn đầy đủ tiện nghi cơ bản: giường đôi lớn, tủ quần áo, bàn làm việc, tủ lạnh, TV, điều hòa.
Phòng tắm rộng, có cả vòi sen và bồn tắm. Nhiều chi tiết được sơn hoặc mạ màu đồng. Có ổ cắm điện áp thấp trong nhà tắm, theo như ghi chú là dùng cho máy cạo râu.
Phòng ngủ ở đây luôn được dọn sạch sẽ, không giống như cách khách sạn khác đa phần là 1 lần 1 ngày thì ở đây sẽ được dọn 2 lần 1 ngày và sẽ bổ sung nước uống đầy đủ nếu thiếu.
Điểm mình thích nhất là ban công. Rộng, nhìn thẳng ra Hồ Xuân Hương. Buổi sáng mở cửa ra, gió lạnh ùa vào, nhìn xuống mặt hồ xanh mát – cảm giác rất đã. Tuy nhiên bàn ghế sắt màu trắng hơi cứng, ngồi lâu không thoải mái lắm. Ban công sạch nhưng hơi trống, nếu có thêm vài chậu hoa chắc sẽ đẹp hơn nhiều.

Về điểm trừ thì dù có tivi nhưng không phải Android TV, không có internet nên gần như vô dụng luôn, cái này khách sạn nên thay đổi cho phù hợp. Điều hòa là loại 1 chiều, chỉ làm lạnh thôi nếu như trời lạnh quá cần 1 chút ấm áp thì không thể nào có được.
Tổng thể, nếu bạn không quá câu nệ mấy chi tiết nhỏ như TV thông minh hay tiện nghi hiện đại, thì trải nghiệm ở mức tốt. Nhưng nếu bạn là người thích mọi thứ mới mẻ, công nghệ cao, thì có thể sẽ thấy hơi “thiếu”.
Ẩm thực tại khách sạn – bình thường và tròn vai
Bữa sáng ở đây tùy ngày sẽ là buffet hoặc phục vụ tại bàn. Điều này mình thấy hợp lý, vì nếu khách ít mà vẫn bày buffet lớn thì sẽ lãng phí. Ví dụ như hôm mình đi thì khá là ít khách dù là chủ nhật, nên việc đưa nhiều đồ ăn làm lãng phí mà bản thân mình cũng có chút lo lắng không biết họ tái sử dụng đồ ăn thừa thế nào?

Nhân viên phục vụ trong nhà hàng thì nhẹ nhàng, cũng sạch sẽ, nhưng cá nhân mình cảm giác cứ chậm chậm chứ không thuộc dạng nhân viên nhanh nhẹn lắm???
Về đồ ăn thì khá là bình thường. Có đủ từ món chính đến tráng miệng, bánh mì, bánh ngọt, nước ép, xôi, cháo… Nói chung là không thiếu gì cho một bữa sáng còn chất lượng thì cũng vừa đủ, không để lại ấn tượng nào với mình.

Trong 2 ngày mình ở, có 1 bữa buffet tự chọn. Đi một vòng là đủ tất cả các nhóm món cơ bản, nhưng mọi thứ khá an toàn, không có sự sáng tạo hay điểm nhấn đặc biệt.
Có lẽ điểm cộng nằm ở không gian nhà hàng mang phong cách Âu cổ hơn là hương vị món ăn.
Con người & dịch vụ – hiền lành, nhưng chưa hoàn hảo
Như mình cũng đã từng nhắc bên trên, tổng quan thì con người ở đây nhẹ nhàng, lịch sự. Với người không quá kỹ tính thì hoàn toàn ổn.
Tuy nhiên nếu gọi là “perfect” thì chưa hẳn. Mình có cảm giác một vài nhân sự hơi hời hợt và thiếu nhiệt tình, hay do trời lạnh lạnh mát mát nên mọi phản ứng cũng cho hợp cảnh nhỉ??? Hoặc do thời điểm mình đi không phải mùa cao điểm vắng khách nên vậy

Một cái khách nữa là khả năng xử lý linh hoạt của nhân sự cũng là dấu hỏi. Đơn cử như là chuyện mình thuê xe máy, xe có, nhưng là xe của bên ngoài gửi vào làm dịch vụ, nhân viên gần như không chủ động được và khi liên hệ chủ xe cũng khó khăn. Lúc đầu không có chìa khóa, đợi một lúc khi có chìa thì lại thiếu mũ bảo hiểm. Cuối cùng thì mình ra bên ngoài thuê cho tiện chứ đợi chờ thì khá lâu mà nhân viên cũng không có giải pháp thay thế chỉ có giải pháp là chờ đợi.
Bù lại, bác bảo vệ rất nhiệt tình và vui vẻ, nên cũng phần nào làm mình thấy dễ chịu hơn.
Tổng kết – hợp với người cần cảm xúc, không hợp với người cần hiện đại
Dẫu biết rằng mọi trải nghiệm này chỉ là trải nghiệm cá nhân, không thể nào đánh giá hết được những cái hay cái dở của một khách sạn. Tuy vậy nếu để nói rằng có quay lại khách sạn này không? câu trả lời chắc chắn là có, mình sẽ quay lại đây trong chuyến thăm Đà Lạt tiếp theo.
Về khách sạn mình tóm lược lại như sau
Ưu điểm:
-
Không gian rộng, yên tĩnh, nhiều cây xanh.
-
View Hồ Xuân Hương đẹp và thoáng.
-
Vị trí trung tâm, thuận tiện di chuyển.
-
Phù hợp với người thích chụp ảnh và sống chậm, cần không gian yên tĩnh, tận hưởng không khí, tận hưởng cuộc sống. Đúng như là hành trình chữa lành vạy.
Hạn chế:
-
Ẩm thực không nổi bật.
-
Một số tiện nghi với mình thì có cũng như không.
-
Dịch vụ thì cũng ở mức đều đều, hi vọng rằng là do mình trải nghiệm chưa đủ chứ không phải vì 1 lý do nào khác.
Nếu bạn muốn trải nghiệm một không gian mang tính di sản, muốn tận hưởng cảm xúc, muốn ngồi ban công nhìn hồ và để đầu óc được nghỉ… thì nơi này rất hợp.
Nhưng nếu bạn là tín đồ của sự hiện đại, thích mọi thứ mới mẻ, công nghệ cao, tiện ích đa dạng, thì có thể sẽ không phù hợp.
Với mình, Dalat Palace Heritage không phải là khách sạn hoàn hảo nhất. Nhưng trong một chuyến đi cần sự lắng lại và làm mới cảm xúc, thì nơi này đã làm tròn vai của nó.



